Thư viện tài liệu

TÀI LIỆU THAM KHẢO KHỐI NEMO- BEE

Chủ đề

Nội dung

Âm nhạc:

Quả

Quả gì mà chua chua thế. Xin thưa rằng quả khế . An vào thì chắc là chua, vâng , vâng chua thì để nấu canh cua
Văn học: Quả khế

 

Quả khế

Quả khế năm múi

Xếp thành hình sao

Bé nếm thử nào

Ôi chua chua quá.

 

Chủ đề

Nội dung

 

 

 

VĂN HỌC

Truyện: Cây táo

Mưa phùn bay, hoa đào nở. Ông trồng cây táo xuống đất. bé tưới nước cho cây. Mưa tưới nước cho cây.
Mặt trời sưởi nắng cho cây Con Gà Trống đi qua nói to:
– cây ơi! Cây lớn mau! Thế là những chiếc lá non bật ra Những con Bươm Bướm bay qua cũng nói to:
– cây ơi! Cây lớn mau! Thế là cây ra đầy hoa. Một hôm, Ông, Bé, Gà, Bươm Bướm cùng nói to:
– Cây ơi! Cây lớn mau! Thế là những quả táo chín ngon lành hiện ra. Bé giơ áo ra, những quả táo chín ngon lành rơi vào lòng bé.

 

 

 

 

 

Âm nhạc

 

 

Bài hát: Lý cây bông

Bông xanh bông trắng rồi lại vàng bông ơi bạn ơi
Bông lê cho bằng bông lựu ơi bạn ơi
Là đô ối a đô rằng
Bông rồi lại mấy bông
Là đô ý a đô rằng
Bông rồi lại mấy bông…

TÀI LIỆU THAM KHẢO KHỐI BAMBI

Chủ đề

Nội dung

 

 

 

Văn học

  

                                                 Thơ: Bác bầu bác bí

 

Bác bầu bác bí

Lúc lỉu  giàn cao

Nhìn xuống mặt ao

Cá Tôm bơi lội

Bác Bí nghĩ ngợi:

“ Mình với cô Tôm

Nấu bát canh thơm

Ăn vào thật mát”.

Bác Bầu chí chát:

“ Bí bí, tôm tôm

Ai ai cũng biết

Nhưng tôi nhường bác

Cá nấu với bầu

Cũng có sao đâu

Vừa ngon vừa bổ”.

Châu Chấu nghển cổ:

“Bầu, bí, cá, tôm

Món nào cũng thơm

Đều ngon ngon cả”.

 

 

 

Âm nhạc

 

 

Dạy hát: Quả

Quả gì mà ngon ngon thế? Xin thưa rằng quả khế.

Ăn vào thì chắc là chua? Vâng vâng. Chua thì để nấu canh cua

Quả gì mà da cưng cứng ? xin thưa rằng quả trứng.

Ăn vào thì nó làm sao ? Không sao, ăn vào người sẽ thêm cao.

Quả gì mà lăn lông lốc ? Xin thưa rằng quả bóng.

Sao mà quả bóng lại lăn ? Do chân, bao người cùng đá trên sân.

Quả gì mà gai chin chít ? Xin thưa rằng quả mít.

Ăn vào thì chắc là đau ? Không đau, thơm lừng tận mấy hôm sau

Quả gì mà to to nhất ? Xin thưa rằng quả đất.

To bằng quả mít mật không? To hơn, to bằng nghìn núi Thái Sơn

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO KHỐI DONALD

Hoạt động học Nội dung
 

Văn học

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Âm nhạc

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đồng dao

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ: Gió
Tên tôi là gió                                Suốt đời mênh mông
Đi khắp mọi nơi                           Rộng hơn biển cả.
Công việc của tôi                        Tên tôi là gió
Không bao giờ nghỉ.                    Các bạn nhớ không?
Tháng ngày chăm chỉ                   Tôi không dáng hình
Tôi dài hơn sông                          Tên tôi là Gió…Bài hát: Gà trống thổi kènCon gà trống đứng ngóng cổ dài, tò tí te nó thổi kèn rất hayÔng mặt trời tỉnh giấc vươn vai, vén màn đỏ ngó xem ai thổi kèn

Thì ra là thì ra là là con gà trống đứng ngóng cổ dài, tò tí te nó thổi kèn rất hay

Tò tí te tò tí te nó thổi ngày nắng lên

Bài hát: Đội kèn tý hon

Te tò te đây là ban kèn hơi

Tò tò tò tò te có anh nào muốn chơi

Mau vào đây góp thêm kèn te tí

Tò tò tò te tí bước đều chân cùng đi

Te tò te anh nào kêu thật to

Tò tò tò tò te đứng ra đằng trước cho

Anh nào kêu bé trong mồm te tí

Tò tò tò te tí sắp đằng sau cùng đi.

 

 

Bài hát: Mùa xuân ơi

Xuân xuân ơi xuân đã về

Có nỗi vui nào vui hơn ngày xuân đến

Xuân xuân ơi xuân đã về

Tiếng chúc giao thừa chào đón mùa xuân.

Xuân xuân ơi xuân đến rồi

Cánh én bay về cho tim mình nao nức

Xuân xuân ơi xuân đến rồi

Những đóa mai vàng chào mừng xuân sang.

Nghe âm vang bao câu chúc yên lành

Đất nước gấm hoa yên ấm an vui

Bao em thơ khoe áo mới tươi cười

Chào một mùa xuân mới.

Xuân xuân ơi xuân đã về

Kính chúc muôn người với bao điều mong ước

Trong hương xuân ta vẫy chào

Kính chúc muôn nhà gặp nhiều an vui.

Đồng dao: Ông sấm ông sét

Ông sấm, ông sét

Ông hét đùng đùng

Ông nổ lung tung

Vỡ vung, vỡ nồi

Vỡ cả bát đĩa nhà tôi

Tôi lôi ông ra đánh

Đánh một roi

Đánh hai roi

Ông trốn về trời

Ơi ông sấm, ông sét ơi!

Đồng dao: Kéo cưa lừa xẻ

Kéo cưa lừa xẻ

Ông thợ nào khỏe

Thì ăn cơm vua

Ông thợ nào thua

Về bú tí mẹ.

Kéo cưa kéo kít

Làm ít ăn nhiều

Đụng đâu ngủ đó

N ó lấy mất cưa

Lấy gì mà kéo.

Đồng dao: Dung dăng dung dẻ

Dung dăng dung dẻ

Dắt trẻ đi chơi

Đến cổng nhà trời

Lạy cậu lạy mợ

Cho cháu về quê

Cho dê đi học

Cho cóc ở nhà

Cho gà bới bếp

Xì xà xì xụp

Ngồi thụp xuống đây

 

Đồng dao: Chi chi chành chành

 

Chi chi chành chành,

Cái đanh thổi lửa,

Con ngựa đứt cương,

Ba vương lập đế,

Bắt dế đi tìm,

Ù à ù ập.

TÀI LIỆU THAM KHẢO KHỐI MICKEY

Hoạt động học

Nội dung

Văn học

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Âm nhạc

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ: Nắng bốn mùa

Dịu dàng và nhẹ nhàng
Vẫn là chị nắng xuân
Hung hăng, hay giận giữ
Là ánh nắng mùa hè
Vàng hoe như muốn khóc

Chẳng ai khác nắng thu
Mùa đông khóc hu hu

Bởi vì không có nắng.

 

Truyện: Sự tích ngày và đêm                                                            

Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời. Mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội một chiếc mũ màu đỏ. Mặt Trăng thích cái mũ đỏ của Gà Trống lắm. Một hôm, Mặt Trăng nói với Gà Trống:

– Chúng mình đổi áo và mũ cho nhau nhé!

Gà Trống đáp:

– Tớ không thích cái áo màu trắng của cậu. Tớ không đổi mũ lấy áo đâu!

Mặt Trăng cứ gạ đổi mãi nhưng Gà Trống nhất định không chịu. Mặt Trăng liền giật mũ của Gà Trống và vứt xuống đất. Gà Trống vội bay xuống đất để nhặt mũ. Nhưng Mặt Đất tối đen nên Gà Trống không tìm thấy mũ. Gà Trống sực nhớ tới Mặt Trời, Gà Trống liền ngửa cổ lên trời và cất tiếng gọi:

Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời. Mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội một chiếc mũ màu đỏ. Mặt Trăng thích cái mũ đỏ của Gà Trống lắm. Một hôm, Mặt Trăng nói với Gà Trống:

– Chúng mình đổi áo và mũ cho nhau nhé!

Gà Trống đáp:

– Tớ không thích cái áo màu trắng của cậu. Tớ không đổi mũ lấy áo đâu!

Mặt Trăng cứ gạ đổi mãi nhưng Gà Trống nhất định không chịu. Mặt Trăng liền giật mũ của Gà Trống và vứt xuống đất. Gà Trống vội bay xuống đất để nhặt mũ. Nhưng Mặt Đất tối đen nên Gà Trống không tìm thấy mũ. Gà Trống sực nhớ tới Mặt Trời, Gà Trống liền ngửa cổ lên trời và cất tiếng gọi:

Truyện: Sư tích bông hoa cúc trắng

Ngày xửa ngày xưa, ở một xóm vắng có nhà nọ chỉ có hai mẹ con nương tựa nhau mà sống. Còn người cha thì đã mất từ rất sớm, để lại hai mẹ con đơn côi trong túp lều nhỏ. Họ phải làm việc vô cùng vất vả thì mới kiếm vừa đủ ăn.

Vào một ngày kia, người mẹ vì làm việc quá nhiều nên bị ốm. Bà liền gọi con gái tới và bảo rằng:

– Con ơi! Giờ con hãy đi tìm thầy thuốc tới đây giúp mẹ.

Cô bé vâng lời mẹ, vội vàng ra đi, cô cứ vừa đi vừa lo lắng cho mẹ của mình. Trên đường, cô vô tình gặp một cụ già tóc bạc, râu trắng. Cụ già thấy cô bé vội vã như vậy thì hỏi thăm:

– Này cô bé, cháu đi đâu sao mà lại vội thế?

Dù đương vội nhưng cô bé cũng dừng lại trả lời cụ già:

– Thưa cụ, giờ cháu đang đi mời thầy thuốc ạ, mẹ của cháu đang bị bệnh nặng.

Nghe vậy cụ già lại bảo cô bé:

– Ta chính là thầy thuốc. Vậy giờ cháu dẫn ta tới nhà cháu đi, ta sẽ khám bệnh giúp mẹ cháu.

Cô bé hết sức vui mừng, dẫn đường cho cụ già về nhà mình. Đến nơi, cụ già liền khám bệnh cho mẹ của cô. Sau đó thì cụ già mới bảo cô bé là:

– Bệnh của mẹ cháu đã nặng lắm rồi. Nhưng ta sẽ cố gắng hết sức để có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ cháu. Giờ thì cháu phải đi ngay ra chỗ gốc đa ở đầu rừng, cháu sẽ thấy gần đó có bông hoa màu trắng, sau đó cháu hãy đem bông hoa về đây.

Ngoài trời bây giờ đang rất là lạnh. Mà cô bé của chúng ta chỉ mặc có một chiếc áo rất mỏng ở trên người. Nhưng thương mẹ, cô cứ đi mãi, đi mãi, cho đến khi đôi chân đã mỏi nhừ thì cô mới tới được chỗ gốc đa nơi đầu rừng như lời chỉ của cụ già kia.

Khi cô nhìn ngó xung quanh thì thấy ngay ở bụi cây gần đó có một bông hoa màu trắng rất là đẹp. Không chần chừ lâu, cô bé hái bông hoa, nâng niu nó trên tay như là vật quý. Đột nhiên cô bé lại nghe thấy có tiếng nói của cụ già đang văng vẳng ở bên tai mình:

– Bông hoa có bao nhiêu cánh nghĩa là mẹ cháu sống được bấy nhiêu ngày.

Cô bé lập tức nhìn xuống bông hoa và cẩn thận đếm từng cánh một:

– Một cánh, hai cánh, ba cánh, bốn cánh… hai mươi cánh. Trời ơi! Nghĩa là mẹ mình chỉ còn có thể sống được hai mươi ngày nữa sao?

Sau một hồi suy nghĩ thì cô bé liền ngồi xuống, nhẹ nhàng xé từng cánh hoa ra thành rất nhiều sợi nhỏ khác. Và mỗi sợi nhỏ ấy lại trở thành một cánh hoa vừa dài vừa mượt. Từ bông hoa chỉ có hai mươi cánh giờ đã trở thành bông hoa có vô vàn là cánh hoa.

Sau đó cô bé mới đem theo bông hoa chạy nhanh về nhà. Về đến nơi cô đã thấy cụ già kia đứng ngay cửa để chào đón mình. Cụ già tươi cười mà nói với cô rằng:

– Mẹ của cháu khỏi bệnh rồi đấy. Đó chính là phần thưởng cho lòng hiếu thảo, ngoan ngoãn của cháu!

Kể từ đó về sau, hằng năm cứ vào mùa thu là những bông hoa có nhiều cánh lại đua nhau nở rộ, vô cùng xinh đẹp. Và người ta đặt tên cho chúng là bông cúc trắng, nó là biểu tượng cho lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ.

Truyện: Cô con gái út của ông mặt trời

Ông Mặt Trời có rất nhiều con, nhưng chỉ có một con gái duy nhất là út Trăng xinh đẹp, bé bỏng.
Người anh kề với cô là Đất. Ngay từ nhỏ hai anh em Đất và Trăng đã rất thân nhau. Trò chơi thích nhất của hai anh em là chạy vòng tròn. Trăng nắm tay anh chạy quanh. Hai anh em tính nết mỗi người một khác. Đất hiền lành, làm lụng quanh năm. Đất làm ra bao nhiêu của cải cho con người. Khắp nơi chim chóc ca hát. Cô Trăng tính tình dịu dàng, nhưng không thích làm việc, suốt ngày chỉ rong chơi. Ông Mặt Trời rất yêu thương các con. Ông tỏa hơi nóng sưởi ấm cho chúng. Còn các con ông tươi vui rạng rỡ. Cô Trăng nũng nịu quỳ xuống bên cha thỏ thẻ: “Cha ơi! Con biết làm gì bây giờ?”. Ông Mặt Trời vuốt mái tóc con bảo: “Đêm đêm con hãy tỏa ánh sáng của con xuống đất làm dịu mát muôn loài”. Từ đó cô Trăng đã bắt đầu làm việc. Nhiều khi anh Đất thấy thiếu em gái.
Mùa thu đến. Đất và Trăng đem đến cho con người bao nhiêu trái chín thơm ngon và ánh trăng vàng óng. Mỗi năm một lần, người lớn làm đèn cho trẻ nhỏ rước đi đón cô Trăng xuống chơi. Đó là vào đêm Trung thu, các em nắm tay nhau nhảy múa ca hát vòng quanh cô. Cô Trăng thì cười long lanh ánh mắt, còn anh Đất thì tỏa ngát hương thơm trong quả chín. Trên cao, giá như ông Mặt Trời hé màn mây nhìn xuống, hẳn ông sẽ mỉm cười vuốt râu: “Con gái ta được việc lắm”.

 

Bài hát: Đêm và ngày

Ban đêm oi bức mặt trời. Ban ngày mát mẻ trăng cười trên cao.

Ban đêm nắng đỏ hồng hào. Ban ngày nhấp nháy bầu trời đầy sao.

Ai ơi như thế ngược rồi!

Ban ngày oi bức, đêm trăng đẹp trời.

 

Nghe hát: Hạt mưa và em bé
Này anh giọt mưa ơi! Anh từ đâu tới đây? Mà không chịu ngừng rơi cho bầy chim hót vui!
Đốp đi đốp đi độp độp! Đốp đi đốp đi độp độp…
Tiếng mưa rơi đi độp. Anh cứ mưa mưa hoài

Này em nhỏ kia ơi! Ta từ xa tới đây!
Để đem màu xanh tươi cho ngàn hoa lá cây
Tách tí tách tí tạch tạch! Tách tí tách tí tạch tạch!
Lá hoa rung rinh cười, vui đón khi mưa rơi

Rồi anh về nơi đâu? Anh giọt mưa mến yêu!
Mà thân hình anh rơi tan tả tơi khắp nơi
Đốp đi đốp đi độp độp! Đốp đi đốp đi độp độp..
Tiếng anh rơi “đi độp” vui vui thật là vui!

Rồi anh về nơi đâu? Anh giọt mưa mến yêu!
Mà thân hình anh rơi tan tả tơi khắp nơi
Đốp đi đốp đi độp độp! Đốp đi đốp đi độp độp..
Tiếng anh rơi “đi độp” anh có đau không nào?

Và theo dòng sông xanh ta tìm ra biển Đông
Rồi khi mặt trời lên ta thành mây trắng bay
Dú dí dú dí dù dù. Dú dí dú dí dù
Gió đưa mây quay về. Ta ghé thăm em đây

Cảm ơn người anh yêu! Anh giọt mưa mến thương
Nào anh ngoài em trong ta cùng nhau múa ca
Lá lá lá lá là là! Tách tí tách tí tạch tạch!
Tiếng ta ca chan hòa vui vui thật là vui!

 

Bài hát: Mưa bóng mây

Có cơn mưa nào lạ thế

Thoáng mưa rồi tạnh ngay

Em về nhà hỏi mẹ

Mẹ cười! Mưa bóng mây

Mưa ơi! cơn mưa rơi nho nhỏ

Không làm ướt tóc ai

Tay em che trang vở

Mưa đừng ướt chữ em

Mưa ơi! mưa rơi trên sân nhỏ

Như em đang đùa vui

Mưa cũng làm nũng mẹ

Vừa khóc xong đã cười

Mưa cũng làm nũng mẹ

Vừa khóc xong đã cười

 

Nghe Hát: Mưa rơi

Mưa rơi cho cây tốt tươi,búp chen lá trên cành.
Rừng đẹp trăm hoa rung rinh theo gió,bướm tung cánh bay vờn
Bên nương ríu rít tiếng cười bao trai gái đang nô đùa.
Đầu sàn có đôi chim cu đua gáy,thách đôi én cùng múa vui.
Mưa rơi chim ướt cánh bay nó sa bẫy trong rừng.
Dập dìu ai đi đơm cá bên suối,nước xô nước ven bờ
Trên nương hương thơm nếp vàng măng cười hé,vươn lên cùng.
Ngọt ngào hương thơm bay bay theo gió.
Những chim nướng cùng bếp thơm.Nhìn mà no.
Đồng dao: Trăng mọc

Mồng một lưỡi trai
Mồng hai lá lúa
Mồng ba câu liêm
Mồng bốn lưỡi liềm
Mồng năm liềm giật
Mồng sáu thật trăng
Mười rằm trăng náu
Mười sáu trăng treo
Mười bảy sảy giường chiếu
Mười tám nám bếp trấu
Mười chín nín niêu xôi
Hai mươi giấc tốt
Hăm mốt nữa đêm
Hăm hai đeo hoa
Hăm ba gà gáy
Hăm bốn ở đâu
Hăm lăm ở đấy
Hăm sáu đã vậy
Hăm bảy làm sao?
Hăm tám thế nào,
Hăm chín thế ấy
Ba mươi không thấy
Mặt mày trăng đâu.

 

Chưa có bình luận!

To Top